sondz1
Thành viên mới
Trước đây mình cứ nghĩ danh từ trong tiếng Anh là thứ “ai cũng biết”: người, vật, địa điểm… học vài ví dụ là xong. Nhưng càng học lâu mình càng bị lộ ra một lỗ hổng khó chịu: mình nhận ra được danh từ, nhưng dùng câu thì lại sai kiểu ngớ ngẩn. Sai nhiều nhất là chuyện đếm được/không đếm được, mạo từ a/an/the, với cả biến đổi số ít số nhiều.
Ví dụ có những từ nhìn giống số nhiều nhưng lại dùng như danh từ số ít, hoặc ngược lại. Có những danh từ không đếm được mà mình cứ thêm “s” vào, xong câu nghe rất “phèn”. Rồi đến chuyện mạo từ: mình cứ thấy danh từ là nhét “the” vô, trong khi nhiều trường hợp phải dùng “a/an” hoặc không cần mạo từ.

Cái mình thiếu thật ra là một “bức tranh tổng thể”: danh từ có loại gì, vai trò trong câu ra sao, dấu hiệu nhận biết thế nào, đi kèm mạo từ/định lượng từ ra sao. Khi mình học theo kiểu hệ thống lại (tách rõ common/proper nouns, countable/uncountable, collective nouns…), tự nhiên việc đặt câu dễ hơn hẳn. Vì lúc đó mình không còn học “từ đơn lẻ”, mà học “cách danh từ vận hành trong câu”.
Một điểm nữa là danh từ còn liên quan đến cấu trúc ngữ pháp như sở hữu cách (‘s), cụm danh từ (noun phrase), và vị trí đứng sau tính từ, lượng từ… Những thứ này mà lơ mơ là Speaking/Writing dễ bị trừ điểm vì câu thiếu tự nhiên.
Nếu bạn cũng đang bị lỗi kiểu “tưởng biết mà vẫn sai”, mình nghĩ nên học lại danh từ theo kiểu bài bản một lần. Chỉ cần rõ nền tảng là mấy phần sau nhẹ đầu hơn rất nhiều.
Ví dụ có những từ nhìn giống số nhiều nhưng lại dùng như danh từ số ít, hoặc ngược lại. Có những danh từ không đếm được mà mình cứ thêm “s” vào, xong câu nghe rất “phèn”. Rồi đến chuyện mạo từ: mình cứ thấy danh từ là nhét “the” vô, trong khi nhiều trường hợp phải dùng “a/an” hoặc không cần mạo từ.

Cái mình thiếu thật ra là một “bức tranh tổng thể”: danh từ có loại gì, vai trò trong câu ra sao, dấu hiệu nhận biết thế nào, đi kèm mạo từ/định lượng từ ra sao. Khi mình học theo kiểu hệ thống lại (tách rõ common/proper nouns, countable/uncountable, collective nouns…), tự nhiên việc đặt câu dễ hơn hẳn. Vì lúc đó mình không còn học “từ đơn lẻ”, mà học “cách danh từ vận hành trong câu”.
Một điểm nữa là danh từ còn liên quan đến cấu trúc ngữ pháp như sở hữu cách (‘s), cụm danh từ (noun phrase), và vị trí đứng sau tính từ, lượng từ… Những thứ này mà lơ mơ là Speaking/Writing dễ bị trừ điểm vì câu thiếu tự nhiên.
Nếu bạn cũng đang bị lỗi kiểu “tưởng biết mà vẫn sai”, mình nghĩ nên học lại danh từ theo kiểu bài bản một lần. Chỉ cần rõ nền tảng là mấy phần sau nhẹ đầu hơn rất nhiều.