sondz1
Thành viên mới
Hồi luyện Speaking, mình hay bị chê câu đơn giản và lặp từ. Mình cứ “good, bad, interesting” dùng hoài, nghe phát biết ngay trình. Lúc đó mình mới thấy tính từ cực kỳ quan trọng vì nó làm câu có màu sắc, có cảm xúc, có mức độ.
Nhưng học tính từ không chỉ là học list từ. Vấn đề mình hay sai là vị trí tính từ trong câu, thứ tự nhiều tính từ đứng cạnh nhau, và phân biệt tính từ đuôi -ed/-ing. Ví dụ “bored” và “boring” mình nhầm liên tục, nói sai là người ta hiểu khác ngay.
Khi mình học tính từ bài bản, mình biết cách thay “good” bằng “beneficial, effective, impressive”, thay “bad” bằng “harmful, inefficient, disappointing”… Câu nghe tự nhiên hơn mà vẫn đúng ngữ cảnh. Đặc biệt trong Writing, dùng đúng tính từ giúp lập luận rõ ràng hơn vì mình mô tả chính xác mức độ, thái độ.
Ngoài ra, tính từ còn liên quan tới so sánh hơn/nhất và cấu trúc đi kèm (interested in, responsible for…). Nắm được mấy cấu trúc này, mình thấy Speaking lên rất nhanh vì câu không còn rời rạc.
Nhưng học tính từ không chỉ là học list từ. Vấn đề mình hay sai là vị trí tính từ trong câu, thứ tự nhiều tính từ đứng cạnh nhau, và phân biệt tính từ đuôi -ed/-ing. Ví dụ “bored” và “boring” mình nhầm liên tục, nói sai là người ta hiểu khác ngay.

Khi mình học tính từ bài bản, mình biết cách thay “good” bằng “beneficial, effective, impressive”, thay “bad” bằng “harmful, inefficient, disappointing”… Câu nghe tự nhiên hơn mà vẫn đúng ngữ cảnh. Đặc biệt trong Writing, dùng đúng tính từ giúp lập luận rõ ràng hơn vì mình mô tả chính xác mức độ, thái độ.
Ngoài ra, tính từ còn liên quan tới so sánh hơn/nhất và cấu trúc đi kèm (interested in, responsible for…). Nắm được mấy cấu trúc này, mình thấy Speaking lên rất nhanh vì câu không còn rời rạc.